Tôi nuôi con chồng suốt 15 năm. Đến ngày mẹ ruột nó quay về, đứa trẻ chỉ nói đúng một câu.

Nguyễn Trinh

Ngày tôi cưới anh, con trai riêng của anh mới bốn tuổi. Mẹ ruột thằng bé bỏ đi sau khi ly hôn và cắt đứt mọi liên lạc. Từ ngày bước vào ngôi nhà ấy, tôi chưa từng ép con gọi mình là mẹ. Tôi chỉ âm thầm chăm sóc, đưa đón đi học, thức đêm khi con sốt và cùng con lớn lên.

 

Mười lăm năm trôi qua.

Đến ngày con trai tốt nghiệp đại học, một người phụ nữ lạ xuất hiện trước cổng trường.

Bà nhìn con rồi bật khóc.

"Mẹ xin lỗi... Mẹ về đón con đây."

Cả gia đình sững sờ.

Con trai tôi lặng người rất lâu. Tôi chỉ biết đứng phía sau, trong lòng rối bời. Tôi sợ rằng cuối cùng mình vẫn chỉ là người thay thế.

Tối hôm đó, con xin được nói chuyện riêng với tôi.

Nó hỏi:

"Nếu con theo mẹ ruột, mẹ có buồn không?"

Tôi cố mỉm cười.

"Mẹ chỉ mong con hạnh phúc. Dù con chọn thế nào, mẹ cũng tôn trọng."

Một tuần sau, cả nhà hẹn gặp nhau.

Người mẹ ruột mang theo rất nhiều quà, nước mắt và những lời hối hận. Bà nói suốt mười lăm năm chưa ngày nào quên con.

Ai cũng chờ câu trả lời của cậu con trai.

Nó bước đến trước mặt bà, cúi đầu rất lễ phép rồi nói:

"Con tha thứ cho cô."

Người phụ nữ chết lặng.

Nó quay sang nắm lấy tay tôi.

"Người sinh ra con là mẹ. Nhưng người nuôi con lớn, dạy con thành người và ở bên con suốt mười lăm năm mới là mẹ của con."

Tôi không kìm được nước mắt.

Hôm ấy, không ai giành giật ai.

Chỉ có một chàng trai đủ trưởng thành để biết ơn người đã sinh mình và trân trọng người đã dành cả tuổi thanh xuân để nuôi mình khôn lớn.

Tụi mình có gắn các link sản phẩm trong phần bình luận, mọi người xem kênh thấy hay mua ủng hộ tụi mình để duy trì kênh nhaaa.